Cả năm bòn mót nhà ngoại mang về nhà chồng, mới mang chút quà về biếu bố mẹ đẻ đã bị mẹ chồng mắng

Tôi thấy mình thật dại khi cứ chăm lo, vun vén cho nhà chồng trong khi mẹ chồng lại suy nghĩ ngược lại.

Cả năm bòn mót nhà ngoại mang về nhà chồng, mới mang chút quà về biếu bố mẹ đẻ đã bị mẹ chồng mắng - 1

Sống với người mẹ chồng khó tính, đặt điều như vậy tôi phải làm gì để mẹ chồng yêu quý? (Ảnh minh họa)

Tôi và chồng yêu nhau và cùng hướng tới hôn nhân ở tuổi mà cả hai đều có công ăn việc làm ổn định. Đám cưới của chúng tôi diễn ra thuận lợi trong sự vui vẻ của gia đình đôi bên. Tuần trăng mật qua đi êm ả, chưa thấy mẹ chồng bộc lộ điều gì đã làm tôi có phần yên tâm phần nào. Tôi đã cố gắng mọi thứ để chiều lòng mẹ chồng bởi tôi biết rằng xưa nay chuyện này vốn không hòa hợp khiến con dâu thêm khổ cực.

Nhưng rồi mẹ chồng sớm bộc lộ khó tính, không biết đường nào mà chiều, nay thế này nhưng mai lại là thế khác. Phận làm dâu như tôi chỉ biết phục tùng mẹ chồng mà không biết phải làm sao. Mẹ chồng tôi giao hết việc làm trong nhà cho tôi, hàng ngày quét dọn nhà cửa sạch sẽ, cơm nước đầy đủ… làm không hết việc mà mẹ chồng vẫn không thỏa lòng, coi tôi là kẻ lười nhác.

Từ lúc có con dâu, mẹ chồng đi chơi với bè bạn khắp nơi, chỗ nào hội hè, đình đám đều có mặt. Lúc ở nhà, bà ôm khư khư cái tivi xem đủ các thể loại chương trình truyền hình mà không biết chán. Cơm nước, chợ búa là việc của con dâu, dẫu có thế nào mẹ chồng cũng không nhúng tay vào, bà còn soi mói đủ thứ chứ không để tôi yên thân chút nào.

Ngay cả khi tôi mang bầu mà mẹ chồng cũng không cho nghỉ ngơi, việc gì cũng đến tay cho dù nhỏ nhất ở trong nhà. Tôi chán ngán cảnh ở nhà chồng đến mức mỗi lần được về nhà bố mẹ đẻ, chỉ cần ăn một bát cháo nóng do mẹ đẻ nấu và ngủ yên giấc trên giường thôi là đã thấy thoải mái, hạnh phúc lắm rồi, khác hẳn cảnh nơm nớp lo sợ mẹ chồng như từ khi về nhà chồng.

Sống ở nhà chồng, biết thân biết phận, chăm lo cho nhà chồng và phụng sự bố mẹ chồng và họ hàng nhà chồng, những người không sinh ra tôi, cũng không giúp đỡ tôi bất cứ thứ gì trong khi đó bố mẹ đẻ tôi nuôi nấng con bao năm nay mà chưa được báo đáp. Mỗi lần về quê, tôi nhận được sự ngăn cản đến từ chồng và gièm pha của mẹ chồng. Bà cay cú, so đo và không ngần ngại mắng mỏ tôi chỉ vì mua quà về quê biếu bố mẹ đẻ, mặc dù số tiền chẳng đáng là bao.

Đúng là tôi thật dại, những lần về thăm bố mẹ đẻ đều được cho tiền, quà quê là những con gà, bao tải rau, trứng… đủ để cho nhà chồng ăn cả tuần. Bố mẹ đẻ tôi thương con thương cháu, lúc nào cũng ép tôi nhận tiền, mang quà quê lên biết thông gia và sử dụng cho cả nhà chồng, vậy mà có chút quà tôi mua sắm về biếu bố mẹ cũng bị mẹ chồng giễu cợt, mắng mỏ.

Mẹ chồng tôi đay nghiến con dâu: "Đúng là thứ tay không bắt giặc. Chưa có thứ gì cho nhà chồng mà mỗi lần về quê là mua hết thứ này thứ kia cho bố mẹ đẻ. Không biết tiền bạc vung tay biếu xén bao nhiêu. Nhà này đúng là vô phúc mới có con dâu như vậy".

Tôi nghe mà bất bình, cả năm về quê biếu được chút ít, trong khi bố mẹ đẻ cho biết bao nhiêu là quà quê có giá trị gấp nhiều lần… Mẹ chồng tôi đều bỏ ngoài tai, khăng khăng quy kết tôi bòn rút tiền bạc nhà chồng về cho nhà ngoại. Tôi thấy mình thật dại, chưa báo đáp bố mẹ đẻ còn mang hết thứ này thứ kia về nhà chồng, để bây giờ còn bị mẹ chồng mắng mỏ, coi thường.

Sống với người mẹ chồng khó tính, đặt điều như vậy tôi phải làm gì để mẹ chồng yêu quý? Tôi có nên dừng việc bòn mót nhà bố mẹ đẻ để mang về nhà chồng để đáp trả lại quy kết không đúng của mẹ chồng?