Tôi mới lấy chồng được gần 1 tháng, nhưng cảm giác của tôi lúc này thật sự rất khó tả. Không phải vì cuộc sống mới, mà vì cuộc hôn nhân mà tôi tưởng chừng như đã xây dựng được hạnh phúc, giờ lại đang dần rơi vào một bức tranh mờ mịt.
Chồng tôi là quản lý một công ty nước ngoài, công việc ổn định, thu nhập cao. Trước khi gặp tôi, anh đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ, và sau khi ly hôn được hai năm, chúng tôi gặp nhau. Tôi đã nghĩ rằng, sau bao đau khổ trong cuộc hôn nhân đầu, anh sẽ là người trân trọng hạnh phúc lần hai, sẽ yêu thương tôi hết mực để xây dựng một gia đình vững chãi. Nhưng giờ, những gì tôi đang trải qua lại hoàn toàn ngược lại.
Sau đám cưới, tôi đã tưởng tượng về một đêm tân hôn ngọt ngào và tràn ngập yêu thương. Nhưng không ngờ, chồng tôi lại nhận được điện thoại từ vợ cũ. Cô ấy báo tin con trai bị sốt và cần anh đến ngay lập tức. Tôi không biết liệu đứa trẻ có thật sự bị sốt hay không, nhưng chuyện một người phụ nữ gọi điện cho chồng cũ ngay đêm tân hôn của tôi thì quả thật làm tôi cảm thấy khó chịu.
Anh vội vã ra ngoài, trước khi đi anh hôn tôi một cái và hứa sẽ về ngay. Nhưng, anh đã không giữ lời hứa. Khi tôi gọi điện thì anh không nghe máy. Tôi cảm thấy cô đơn, buồn tủi trong căn phòng lạ lẫm, không biết mình phải làm gì. Thật may mắn, cô giúp việc trong nhà vẫn còn thức. Cô ấy ngồi lại với tôi, trò chuyện để xua đi nỗi buồn.
Đêm tân hôn chồng tôi lại rời đi sau khi nhận được điện thoại của vợ cũ. (Ảnh minh họa)
Rồi, cô giúp việc vô tình kể cho tôi nghe một câu chuyện mà tôi không bao giờ ngờ tới. Cô ấy bảo, chồng tôi thường xuyên đến nhà vợ cũ ngủ lại, thậm chí một tuần đến 2-3 lần. Cả vợ cũ và con trai của anh cũng hay đến nhà thăm, họ cùng nhau ăn tối và cười đùa như một gia đình bình thường. Cô giúp việc còn ngập ngừng rồi nói:
- Cô thấy Khang (tên chồng tôi) còn chưa hoàn toàn dứt khoát với vợ cũ đâu, thậm chí vẫn còn tình cảm với vợ cũ ấy. Cứ như vậy, không phải sớm thì muộn, họ cũng sẽ quay lại với nhau thôi. Cháu nên nói chuyện lại với Khang xem như thế nào, chứ cứ để vậy không ổn đâu.
Tôi nghe những lời đó mà như rơi vào vực thẳm, lòng hoang mang đến mức không thể thở được. Tôi quay về phòng, ôm gối ngồi khóc nức nở đến sáng. Trong đầu tôi cứ hiện lên hàng loạt câu hỏi, tại sao anh lại cưới tôi nếu trong lòng anh còn vương vấn người cũ? Tại sao anh lại giấu giếm tôi những chuyện như vậy? Những câu hỏi ấy cứ xoáy trong đầu tôi, khiến tôi cảm thấy đau đớn và hụt hẫng.
Mãi cho đến 3h sáng, chồng tôi mới về. Anh nói mình mệt mỏi sau một đêm dài lo lắng cho con trai, và lấy lý do đó để không đụng vào tôi. Lúc đó, tôi không thể kìm nén được nữa, cảm giác tủi thân, đau khổ ập đến khiến tôi bật khóc. Nhưng anh lại trách tôi ích kỷ, không thông cảm cho anh, không hiểu nỗi vất vả của anh. Những lời đó càng khiến tôi cảm thấy như mình đang bị cô lập, bị bỏ rơi ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Sáng hôm sau, tôi quyết định phải đối diện với sự thật, dù tôi biết sẽ không dễ dàng. Tôi đề nghị nói chuyện thẳng thắn với chồng, nói ra tất cả những cảm xúc tôi đã giấu kín, và những gì tôi đã nghe từ cô giúp việc.
- Em không hiểu tại sao anh lại cưới em, trong khi vẫn giữ mối quan hệ rất thân thiết với vợ cũ. Em cảm thấy như mình chỉ là một sự lựa chọn thay thế vậy. Anh có thể nói với em sự thật không?
Sáng hôm sau, tôi đã ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với chồng. (Ảnh minh họa)
Tôi nhìn anh, không thể kìm nén được sự uất ức trong lòng. Chồng nhìn tôi, có vẻ bối rối nhưng rồi anh thở dài, bước lại gần tôi và nói:
- Anh xin lỗi em, anh biết em đã phải chịu đựng nhiều. Anh đã không nghĩ rằng chuyện này sẽ làm em tổn thương đến vậy. Anh chưa bao giờ muốn giấu giếm em, chỉ là anh sợ rằng em sẽ không hiểu. Anh và vợ cũ có với nhau một đứa con trai, và vì là một người bố nên anh phải có trách nhiệm. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh còn yêu cô ấy. Anh yêu em, và anh muốn xây dựng một gia đình với em.
Chồng nhìn tôi bằng đôi mắt đầy sự chân thành, khiến tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút.
- Anh sẽ cùng em vun đắp tổ ấm. Còn về vợ cũ, anh sẽ không nói chuyện với cô ấy ngoài những chủ đề liên quan đến con. Những chuyện về vợ cũ và con trai, anh đều bàn bạc trước với em. Nhưng anh mong em sẽ cho anh chu cấp cho con, mỗi tuần đón con trai về nhà chơi hoặc đưa nó đi chơi 1 lần, và những lần đi chơi đó anh hứa chỉ có con trai thôi, không có vợ cũ của anh.
Nghe những lời đó, tôi cảm thấy như mình có thêm niềm tin vào hôn nhân này. Tôi đồng ý. Cứ như vậy, chúng tôi đã vượt qua sóng gió đầu tiên trong hôn nhân. Anh đã giữ đúng lời hứa, nhờ đó mối quan hệ của chúng tôi trở nên vững chắc hơn, và niềm tin vào nhau dần được khôi phục. Qua chuyện này tôi cũng nhận ra, để hiểu và yêu một ai đó, không chỉ cần sự cảm thông mà còn là sự thật thà, chia sẻ và kiên nhẫn.